• GHXHCG trang bị cho chúng ta
  • Những nguyên tắc để suy tư,
  • Những tiêu chuẩn để phán đoán,
  • Những chỉ dẫn để hành động.
Nụ cười của gia đình để thắng "hoang mạc hóa" thành thị
GHXHCG - Đăng ngày 14-9-2015 9:41 PM GMT+7 - Lượt xem: 10680

Bản dịch toàn văn Bài giáo lý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô bằng tiếng Ý trong buổi triều kiến chung ngày thứ tư 02/9/2015

Rôma – 03/9/2015 (ZENIT.org) 

"Giao ước giữa Thiên Chúa và gia đình ngày nay được kêu gọi chống lại sự hoang mạc hóa cộng đoàn của các thành phố hiện đại", Đức Giáo Hoàng Phanxicô tuyên bố.

Đức Giáo Hoàng đã tiếp nối chuỗi Bài giáo lý của ngài về gia đình, hôm thứ tư 02/9/2015, trong buổi triều kiến chung hàng tuần, trên quảng trường Thánh Phêrô trước khoảng 30 000 người.

"Các thành phố của chúng ta đã trở nên hoang vắng bởi thiếu tình yêu, thiếu nụ cười. Có nhiều thú vui giải trí, nhiều chuyện để mất thời giờ, để chọc cười, nhưng thiếu tình yêu", Đức Giáo Hoàng đã ghi nhận đồng thời đưa ra phương thuốc : "Nụ cười của các gia đình có thể thắng hoang mạc hóa các thành thị của chúng ta. Và điều đó là chiến thắng của tình yêu gia đình. Không có đồ án kinh tế và chính trị nào có khả năng thay thế sự đóng góp này của gia đình".

Sau đây là bản dịch toàn văn Bài giáo lý được nói bằng tiếng Ý. Chúng tôi đã công bố hôm qua, 02/9/2015, những lời phát biểu của Đức Giáo Hoàng Phanxicô trong buổi triều kiến, nhất là lời kêu gọi hòa bình và bản tiếng Pháp Bài giáo lý của ngài.

A.B.

Bài giáo lý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Thân chào quý anh chị em !

Trong phần cuối hành trình các Bài giáo lý về gia đình của chúng ta, chúng ta hãy mở to mắt để thấy rõ cách thức mà gia đình trải nghiệm trách nhiệm của mình để truyền đạt đức tin, ngay trong gia đình và cho cả bên ngoài nữa.

Thoạt đầu, chúng ta tưởng như những lời dậy trong Phúc Âm có vẻ đối nghịch với những quan hệ gia đình. Ví dụ những lời mạnh mẽ sau đây mà chúng ta đều biết và đều đã nghe : "Ai yêu cha mẹ hơn Thầy thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai, con gái hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy" (Mt 10, 37-38).

Đương nhiên là khi nói những điều này, Chúa Giêsu không muốn xóa bỏ điều răn thứ tư, là điều răn lớn thứ nhất đối với con người. Nếu ba điều răn đầu là đối với Thiên Chúa, điều răn này (thứ tư) có liên quan đến con người. Và chúng ta không thể tưởng tượng được là Chúa, sau khi làm phép lạ đầu tiên của Người cho căp hôn nhân ở Cana, sau khi thánh hóa quan hệ vợ chồng giữa người nam và người nữ, sau khi đã đưa các con trai và con gái trở về đời sống gia đình, lại đòi hỏi chúng ta phải lãnh đạm với các quan hệ này ! Không, không bao giờ. Trái lại, khi Người khẳng định tính ưu tiên của đức tin vào Thiên Chúa, Chúa Giêsu không kiếm được sự so sánh nào mang ý nghĩa hơn là các quan hệ gia đình này. Và, ngoài ra, những ai đã được biến đổi, "đầy lòng"  ý nghĩa rộng lớn hơn và trở nên có khả năng tự thắng bản thân, để tạo ra một tình cha con hay tình mẹ con rộng lớn hơn, và cũng để đón nhận như anh chị em mình những người đang sống bên lề các mối quan hệ đó.  Một ngày kia, để trả lời cho kẻ nói với Người rằng mẹ và anh em Người đang ở ngoài và đang tìm Người, Chúa Giêsu đã chỉ tay vào các môn đệ Người và phán : "Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em, chị em tôi, là mẹ tôi" (Mc 3, 34-35).

Sự khôn ngoan của tình cảm không mua bán được, là tặng phẩm đẹp nhất của tinh thần gia đình. Quả là trong gia đình, chúng ta học được cách lớn lên trong bầu khí của sự khôn ngoan tình cảm. Các tình cảm này có "văn phạm" riêng của chúng, và sự khôn ngoan học được trong gia đình, khó mà học được ở nơi nào khác. Và chính là bởi thứ ngôn ngữ đó mà Thiên Chúa làm cho tất cả mọi người hiểu được Người.

Sự mời gọi sắp xếp các quan hệ gia đình trong loại các điều "tuân thủ đức tin" hay "có quan hệ với Chúa", không có gì phiền toái; trái lại, nó bảo vệ, giữ cho chúng khỏi tính ích kỷ, ngăn chặn sự hư hại của chúng và che chở chúng cho cuộc sống không bao giờ chết. Tiêm nhiễm một phong cách gia đình trong các quan hệ con người là một sự chúc lành cho các dân tộc bởi vì điều đó mang lại hy vọng trên thế gian. Khi những quan hệ gia đình được chuyển thành việc làm chứng cho Phúc Âm, chúng trở nên có khả năng làm ra những điều không thể tưởng tượng được, khiến chúng ta có thể tiếp cận được với các công trình của Thiên Chúa, các công trình mà Thiên Chúa đã thực hiện trong lịch sử, cũng như những công trình mà Chúa Giêsu đã hoàn tất cho con người nam phụ lão ấu mà Người đã gặp". Chỉ một nụ cười cứu lấy một cách kỳ diệu một đứa trẻ bị bỏ rơi ra khỏi nỗi thất vọng, để nó tiếp tục sống, cho chúng ta thấy Thiên Chúa tác động trên thế gian như thế nào, còn hơn cả hàng ngàn pho sách thần học. Chỉ một người nam và chi một người nữ, có khả năng chấp nhận rủi ro và hy sinh cho một đứa con người khác, ngoài con cái mình, giải thích cho chúng ta những điều về tình yêu mà nhiều nhà khoa học không hiểu nổi. Và ở đâu có những quan hệ gia đình, ở đó nẩy sinh những cử chỉ của con tim, hùng biện hơn lời nói. Những cử chỉ của tình yêu… Điều này đáng suy nghĩ.

Gia đình, khi đáp trả ơn gọi của Chúa Giêsu, đưa nước thế gian về với giao ước của con người nam, nữ với Thiên Chúa. Anh chị em hãy suy nghĩ triển khai sự làm chứng này, ngày hôm nay. Chúng ta hãy hình dung lịch sử (xã hội, kinh tế, chính trị) được cai trị bởi giao ước này của con người nam, nữ, để họ hướng dẫn nó hướng về những thế hệ mai hậu. Những vấn đề liên hệ đến đất đai và nhà cửa, đến kinh tế và lao động, sẽ làm thay đổi nhạc điệu !

Nếu chúng ta trả lại cho gia đình vai trò hàng đầu của nó - bắt đầu bởi Giáo Hội – là lắng nghe lời Thiên Chúa và mang ra thực hành, chúng ta sẽ trở nên như là rượu ngon trong tiệc cưới Cana, chúng ta sẽ lên men như men của Thiên Chúa !

Quả vậy, giao ước này giữa Thiên Chúa và gia đình ngày hôm nay được kêu gọi chống lại sự hoang mạc hóa cộng đoàn của các thành phố hiện đại. Các thành phố của chúng ta đã trở nên hoang vắng bởi vì thiếu tình yêu, bởi vì thiếu nụ cười. Có nhiều trò giải trí, có nhiều chuyện để giết thời giờ, để chọc cười, nhưng thiếu tình yêu. Nụ cười của một gia đình có thể vượt thắng sự hoang hóa này của các thành thị. Và chính là điều này, sự thắng trận của tình yêu gia đình. Không có đồ án kinh tế và chính trị nào có khả năng thay thế được sự đóng góp này của các gia đình. Dự án Babel xây dựng một ngọn tháp chọc trời không có sự sống, Thần Khí của Thiên Chúa trái lại, làm cho sa mạc nở hoa (Is 32, 15). Chúng ta phải đi ra khỏi các cao ốc, các phòng bọc sắt của những thành phần ưu tú, và bắt đầu lại công việc thăm viếng các căn nhà, các không gian mở ra cho quần chúng, mở ra cho tình yêu gia đình.

Sự hiệp thông các ơn đặc sủng - những ơn được ban xuống qua bí tích hôn phối và những ơn được ban cho sự thánh hiến cho Nước Thiên Chúa - nhằm để biến đổi Giáo Hội thành một nơi đầy tình gia đình để gặp gỡ Thiên Chúa. Chúng ta hãy tiến lên trê con đường này, đừng để mất hy vọng. Ở đâu mà một gia đình mang đầy tình yêu, ở đó chính là trái tim của cả một thành phố sẽ được sưởi ấm, nhờ và sự làm chứng tình yêu của nó.

Anh chị em hãy cầu nguyện cho tôi; chúng ta hãy cầu nguyện cho nhau, để chúng ta trở nên có khả năng nhận biết và ca tụng những chuyến viếng thăm của Thiên Chúa. Thần Khí sẽ mang đến một sự xáo trộng vui tuơi trong các gia đình Kitô hữu, và thị xã của con người sẽ ra khỏi sự trầm uất.

Mạc Khải phỏng dịch

http://www.zenit.org/fr/articles/le-sourire-des-familles-pour-vaincre-la-desertification-des-villes



nghe - xem

Ý chỉ cầu nguyện tháng 8 của Đức Thánh Cha Phanxicô

Nhờ thể thao, chúng ta có thể kiến tạo một nền văn hóa gặp gỡ giữa mọi người để có được một thế giới hòa bình.

Tôi thích mơ ước thể thao như một sự thực hành phẩm giá con người, được biến đổi nhờ tình huynh đệ.

Chúng ta có muốn cùng nhau tập luyện với ý nguyện này hay không? Ước gì thể thao thăng tiến cuộc gặp gỡ huynh đệ giữa các dân tộc và đóng góp cho nền hòa bình trên thế giới.  (Vatican tiếng Việt)

 
tư liệu








liên kết website